NGỠ ANH LÀ CƠN GIÓ Đoạn 2
Chiều hôm đó, Linh Đan vui vẻ bước vào sân đã thấy chiếc Air Blade của anh Minh Quân dựng trước sân. Đặng Minh Quân là sinh viên năm thứ ba, đàn anh cùng khoa với cô, cũng là Bí thư Đoàn trường nên thường gặp gỡ Linh Đan trong các hoạt động phong trào của khoa, của trường. Chả hiểu hôm nay anh ấy đến đây làm gì nhỉ? Sáng nay mới gặp ở trường cơ mà!
Linh Đan dựng xe và đi vào phòng khách, Minh Quân đang nói chuyện với bố cô:
- Chào bố con mới về ạ! Chào anh Minh Quân!
Minh Quân có khuôn mặt khá bảnh bao, da trắng, trông rất thư sinh. Anh ấy đang ngồi với một tư thế rất nghiêm túc:
- Em về muộn vậy!
Linh Đan không trả lời câu hỏi của anh mà mỉm cười:
- Anh tìm em có việc gì sao ạ?
Bố cô với khuôn mặt cương nghị nhìn con gái:
- Cậu ấy chờ con gần một tiếng rồi đấy, con bận gì sao?
Linh Đan đặt chiếc cặp lên ghế và nói qua loa:
- Dạ con đi xem mấy quyển sách ạ!
Cô không dám kể với bố mẹ về Gia Kiệt bởi những người như các bậc phụ huynh của cô chắc chắn không ưa gì anh ấy. Huống hồ, ngoài hai tiếng " Gia Kiệt " thì chính bản thân cô cũng chả biết gì về anh ta cả.( các bạn đang đọc tại fb Yên An )
Bố cô đứng dậy đi vào nhà, Linh Đan ngồi đối diện với Minh Quân và nhắc lại câu hỏi:
- Anh kiếm em có việc gì sao ạ?
Minh Quân bật cười:
- Phải có chuyện gì anh mới được tìm em hả?
Linh Đan còn ngơ ngác chưa biết trả lời thế nào thì Minh Quân nói tiếp:
- Sắp tới dịp kỉ niệm mười năm thành lập trường nên anh muốn hỏi thêm em về đêm Hội trại.
Linh Đan ngạc nhiên:
- Ơ, việc này chả phải vừa bàn bạc sáng nay sao anh? Hội trại sẽ được tổ chức trong khuôn viên trường, mỗi khoa một chủ đề còn gì ạ?
Minh Quân gật đầu:
- Ừ, nhưng chúng ta chưa bàn đến chủ đề của khoa mình!
Linh Đan nhoẻn cười:
- Khiếp, anh là cán bộ gương mẫu có khác, lo dữ ghê! Còn tới mấy tháng nữa cơ mà!
Minh Quân nhìn cô:
- Đâu, cũng vì anh muốn gặp Linh Đan nữa!
Cô cúi mặt:
- Cán bộ cứ đùa em, ngày nào anh em mình chả gặp nhau ở trường!
Minh Quân tủm tỉm:
- Ở trường lại không trò chuyện riêng được. Linh Đan, anh bảo này... tối nay là sinh nhật của anh, em tới chung vui được không?
Hứa Linh Đan trố mắt:
- Hả? Sinh nhật anh á? Sao em không thấy Facebook thông báo nhỉ? Em xin lỗi anh nhé. Vậy anh nhắn tin cho em là được, cất công đến đây làm gì?
Minh Quân lại nhìn cô bằng một ánh mắt rất lạ:
- Thì anh đã bảo muốn gặp em mà! Tối nay ở nhà hàng WHITE nhé, anh chỉ mời mấy người bạn thân thiết thôi!
Linh Đan mỉm cười:
- Dạ được ạ, mấy giờ vậy anh?
Minh Quân nhìn đồng hồ rồi nói:
- Tám giờ em nhé! Còn khoảng hai tiếng nữa. Giờ anh chạy qua đó chuẩn bị một chút, lát sẽ qua đón em nha!
Linh Đan xua tay:
- Dạ không cần đâu ạ, em tự đi được. Anh cứ lo cho bữa tiệc đi ạ!
Minh Quân đành gật đầu:
- Ừ, vậy lát gặp lại em!
Rồi anh quay sang bố mẹ Linh Đan vừa trên tầng đi xuống:
- Dạ cháu xin phép hai bác ạ! Tối nay là sinh nhật cháu, mong hai bác cho em Linh Đan tới dự cho vui ạ!
Bố cô gật đầu:
- Được rồi, sinh nhật bạn bè phải tới chứ, tuổi trẻ mà!
Minh Quân vừa ra khỏi nhà, Linh Đan định lên phòng thay quần áo thì bố cô lên tiếng:
- Linh Đan, con ngồi xuống đã!
Cô nghe theo lời bố, ngồi lại sofa:
- Bố gọi con ạ?
Bố cô nhìn con gái với ánh mắt nghiêm khắc:
- Có người nói với bố rằng con giao du với mấy thằng xã hội đen lông bông ngoài đường đúng không?
Hứa Linh Đan giật mình:
- Sao bố lại nói thế ạ?
Bố cô nói rành rõ từng tiếng:
- Bố im lặng không có nghĩa là chẳng biết gì. Bố cấm con giao du với loại người đó. Mấy thằng lưu manh suốt ngày gầm rú ngoài đường, gây mất trật tự xã hội. Có ngày cả lũ chúng nó bị gô cổ, con chơi với chúng rồi liên lụy, rõ chưa?
Linh Đan biết bố đang nói tới Gia Kiệt, nhưng cô không hiểu sao ông lại biết được việc cô quen anh. Bảy năm nay, chưa bao giờ cô kể về anh, mọi cuộc gặp gỡ ngắn ngủi chỉ diễn ra ở công viên gần nhà cô nhưng chả ai thấy. Cảm giác việc mình giấu diếm bị phát hiện, Linh Đan đành chối:
- Con có giao du với người xấu đâu ạ?
Bố cô hạ giọng:
- Linh Đan, con phải hiểu chúng ta là một gia đình gia giáo, con là tất cả với bố mẹ. Con thật thà, dễ tin người, chưa hiểu nhiều, chưa trải đời nhiều nên dễ va vấp, dễ bị dụ dỗ lắm. Bố mẹ chỉ lo cho con thôi.
Biết không thể nói lại bố nên Linh Đan cúi đầu:
- Dạ con biết rồi ạ!
Thực ra, Linh Đan hiểu, bố mẹ vừa muốn cô tránh khỏi những cạm bẫy lại vừa muốn bảo vệ danh dự gia đình. Vì gia đình cô vốn thuộc vào hàng kiểu mẫu, bố cô đang nỗ lực để tranh chiếc ghế Chủ tịch Ủy ban nhân dân thành phố nên không muốn hình ảnh bị hoen ố bởi bất kì một vết nhơ nào. Gia Kiệt là người thế nào, chính cô còn chưa rõ, chỉ biết rằng ở cạnh anh, cô cảm thấy an toàn, có thể nói mọi chuyện và anh chỉ im lặng lắng nghe.( các bạn đang đọc tại fb An Yên)
Anh luôn xuất hiện cạnh những con mô tô khủng, ăn mặc chỉ độc một màu đen, khuôn mặt đẹp đến từng milimet nhưng lại rất lạnh lùng. Đôi mắt màu hổ phách ấy nhiều lần Linh Đan cố tình nhìn vào cũng chỉ thấy một hố sâu không đáy chẳng rõ được tâm trạng gì. Vì thế, nếu bố mẹ cô biết và lo lắng cũng đúng thôi. Chẳng ai cố gắng để hiểu bản chất của một vẻ ngoài bụi bặm cả. Vả lại, cô với anh cũng chỉ là quan hệ anh em bình thường, không hẹn hò cũng chẳng yêu đương, có thể xem là một kiểu bạn vong niên - bạn thân không kể tuổi tác. Nhưng dẫu là bạn thì bố cô vẫn lo sợ những nguy hiểm rình rập quanh cô con gái bé nhỏ chỉ biết học tập, chưa rõ sự đời - âu cũng là điều dễ hiểu.
Ông Hứa Vĩnh Tiến - bố của Linh Đan là một gương mặt khá kín tiếng, luôn mang vẻ thâm trầm khó hiểu. Ông không bao giờ tỏ ra nhiều ý kiến trong mọi việc, nhưng như người ta thường nói người ít chuyện mới chính là kẻ sâu sắc. Chẳng ai rõ ông tính toán điều gì nhưng mọi bước ông đi đều chắc chắn. Từ một Bí thư Đảng ủy của phường cho đến khi ông có mặt ở Ủy ban nhân dân thành phố là cả một chặng đường nhưng chả ai thấy ông phô trương hay kêu gọi, mọi thứ đều diễn ra lặng lẽ. Có lẽ vì thế, việc ông điều tra ra Linh Đan quen Gia Kiệt cũng là không khó. Chỉ có điều, bảy năm qua, có thể mối quan hệ ấy không ảnh hưởng quá nhiều đến gia đình và sự nghiệp của ông. Nay Linh Đan đã lớn, xinh đẹp, học thức, ông lại đang chuẩn bị cho cuộc bầu cử Chủ tịch Ủy ban nhân dân thành phố nên cần răn đe con gái mình.
Sau bữa cơm tối, Linh Đan xin phép bố mẹ đi đến địa điểm lúc chiều Minh Quân nói. Đây không phải lần đầu cô đi dự sinh nhật bạn nhưng lại là lần đầu tiên Linh Đan đến dự sinh nhật Minh Quân - đàn anh trong trường. Vì thế, cô chọn một chiếc váy trắng khá kín đáo và một giỏ hoa hồng vàng đan xen với những bông cát tường xinh xắn - loài hoa tượng trưng cho tình bạn vĩnh cửu tới dự sinh nhật anh.
WHITE là một nhà hàng được trang trí khá đơn giản nhưng không kém phần sang trọng với tông màu trắng chủ đạo. Minh Quân đã chọn một không gian khá ấm cúng ngay cạnh sảnh tầng một để tổ chức sinh nhật. Vừa nhìn thấy Linh Đan, Minh Quân vội chạy lại:
- Linh Đan, cảm ơn em đã tới!
Linh Đan trao giỏ hoa cho đàn anh và nhoẻn cười:
- Anh Minh Quân, sinh nhật vui vẻ!
Ánh mắt Minh Quân thoáng một chút buồn khi nhìn thấy giỏ hoa Linh Đan tặng. Nhưng chỉ một giây sau, anh mỉm cười:
- Cảm ơn em, em vào đi!
Dù trang điểm nhẹ nhàng nhưng trông Linh Đan vẫn vô cùng xinh đẹp với nước da trắng hồng, mái tóc xõa ngang lưng. Chiếc váy xòe nhẹ tinh tế, sang trọng và không kém phần nữ tính khiến cô trở nên nổi bật, thu hút mọi ánh nhìn dù không phô trương . Cô chào mọi người rồi ngồi vào ghế.(các bạn đang đọc tại fb An Yên).
Bữa tiệc không ổn ào vì đúng như Minh Quân nói, chỉ có một số người bạn thân của anh mà cô cũng biết và cùng hoạt động phong trào ở trường. Chiếc bánh sinh nhật hai tầng xinh xắn được đặt trên giá. Những bông hồng nhung, hồng vàng được trang trí xen kẽ khiến không gian vừa lãng mạn vừa sang trọng. Đứng trước chiếc bánh, Minh Quân mỉm cười:
- Cảm ơn mọi người đã tới dự sinh nhật của Minh Quân.
Đèn bỗng tắt phụt. Anh thắp lên hai mươi mốt ngọn nến nhỏ và cầu nguyện rồi thổi. Tiếng vỗ tay giòn giã cùng bài hát " Happy birthday" vang lên cùng những chiếc pháo bông nho nhỏ trên tay mỗi người. Một không gian thật đẹp đẽ và lãng mạn. Linh Đan thích thú với bữa tiệc sinh nhật không quá ồn ào như ở quán Bar mà có phần sâu lắng, trong khi ngoài kia phố xá đang xô bồ.
Khi bài hát vừa kết thúc, Minh Quân cầm chiếc micro,rút một bông hồng nhung trong giỏ hoa trước mặt rồi tiến xuống phía dưới. Anh nhẹ nhàng đi đến trước mặt Linh Đan. Trong khi cô đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì thì tiếng anh vang lên:
- Hứa Linh Đan, em có thể cùng anh thực hiện điều ước tuổi hai mươi mốt không?
Linh Đan ngạc nhiên đến mức lắp bắp:
- Dạ...ý ... anh là...
Minh Quân chìa bông hồng nhung trước mặt cô và nói:
- Linh Đan, hãy làm người yêu của anh nhé!

Nhận xét
Đăng nhận xét